Đi nhón chân là biểu hiện vận động có thể gặp ở trẻ tự kỷ nhưng không phải dấu hiệu chẩn đoán riêng biệt. Hành vi này có thể liên quan đến cảm giác, vận động hoặc thói quen lặp lại. Hiểu đúng nguyên nhân giúp cha mẹ theo dõi sự phát triển của trẻ và lựa chọn phương pháp hỗ trợ phù hợp.
Trẻ Tự Kỷ Đi Nhón Chân Là Gì?

Đi nhón chân là tình trạng trẻ di chuyển chủ yếu bằng phần mũi bàn chân, trong khi gót chân ít hoặc không tiếp xúc với mặt đất. Hành vi này có thể xuất hiện thường xuyên hoặc chỉ xảy ra trong một số thời điểm như khi trẻ vui vẻ, căng thẳng hoặc tập trung vào một hoạt động nào đó.
Ở nhiều trẻ nhỏ, đi nhón chân có thể xuất hiện trong giai đoạn mới tập đi và giảm dần khi khả năng vận động phát triển hoàn thiện. Tuy nhiên, nếu trẻ trên 2–3 tuổi vẫn thường xuyên đi nhón chân hoặc không thể đặt gót chân xuống sàn, cha mẹ nên đưa trẻ đi đánh giá để tìm hiểu nguyên nhân.
Đối với trẻ rối loạn phổ tự kỷ, đi nhón chân là một biểu hiện vận động có thể gặp nhưng không phải tiêu chí để xác định trẻ mắc tự kỷ. Hành vi này cần được xem xét cùng với các đặc điểm khác về giao tiếp, tương tác xã hội và hành vi.
Nguyên Nhân Khiến Trẻ Tự Kỷ Đi Nhón Chân
Hiện nay, chưa có một nguyên nhân duy nhất giải thích việc trẻ rối loạn phổ tự kỷ đi nhón chân. Các chuyên gia cho rằng hành vi này có thể liên quan đến sự khác biệt trong cách trẻ xử lý cảm giác, kiểm soát vận động và phản ứng với môi trường xung quanh.

Rối Loạn Xử Lý Cảm Giác
Rối loạn xử lý cảm giác là một trong những yếu tố thường được nhắc đến khi giải thích hiện tượng đi nhón chân ở trẻ tự kỷ. Một số trẻ có thể quá nhạy cảm với cảm giác ở lòng bàn chân khi tiếp xúc với mặt đất, khiến trẻ cảm thấy khó chịu khi đi bằng cả bàn chân.
Việc đi bằng mũi chân có thể giúp trẻ giảm bớt cảm giác không thoải mái hoặc tạo ra kích thích cảm giác mà trẻ cảm thấy dễ chịu hơn.
Bên cạnh đó, một số trẻ lại có xu hướng tìm kiếm cảm giác mạnh. Việc tạo áp lực lên phần trước bàn chân khi đi nhón chân có thể mang lại cảm giác cơ thể mà trẻ mong muốn.
Khó Khăn Trong Kiểm Soát Vận Động
Một số trẻ tự kỷ gặp khó khăn trong việc phối hợp vận động, giữ thăng bằng hoặc điều chỉnh trương lực cơ. Những khác biệt này có thể ảnh hưởng đến tư thế và cách trẻ di chuyển.
Trong trường hợp này, đi nhón chân có thể phản ánh sự hạn chế trong khả năng kiểm soát cơ thể thay vì chỉ là một thói quen. Nếu kéo dài, trẻ có thể hình thành kiểu vận động không phù hợp và ảnh hưởng đến hệ cơ xương.
Hành Vi Lặp Lại Ở Trẻ Tự Kỷ
Trẻ rối loạn phổ tự kỷ thường có các hành vi lặp đi lặp lại hoặc những kiểu vận động mang tính khuôn mẫu. Với một số trẻ, đi nhón chân có thể là cách giúp trẻ tự điều chỉnh cảm xúc, giảm căng thẳng hoặc tạo cảm giác an toàn.
Hành vi này thường xuất hiện nhiều hơn khi trẻ phấn khích, lo lắng hoặc gặp sự thay đổi trong môi trường quen thuộc.
Thói Quen Vận Động Hình Thành Từ Sớm
Nếu trẻ duy trì việc đi nhón chân trong thời gian dài, hành vi này có thể trở thành thói quen vận động khó thay đổi. Khi đó, trẻ có thể tiếp tục đi nhón chân ngay cả khi nguyên nhân ban đầu không còn rõ ràng.
Một số trường hợp kéo dài có thể ảnh hưởng đến độ linh hoạt của gân gót chân, khiến trẻ gặp khó khăn khi đưa gót chân xuống đất.
Đi Nhón Chân Có Phải Là Dấu Hiệu Chẩn Đoán Tự Kỷ Không?
Đi nhón chân không phải là dấu hiệu đủ để chẩn đoán rối loạn phổ tự kỷ.
Nhiều trẻ phát triển bình thường cũng có thể đi nhón chân trong một giai đoạn nhất định mà không liên quan đến bất kỳ rối loạn phát triển nào. Ngược lại, không phải trẻ tự kỷ nào cũng có biểu hiện đi nhón chân.
Các chuyên gia thường xem xét hành vi này trong tổng thể quá trình phát triển của trẻ. Nếu đi nhón chân đi kèm với các dấu hiệu như chậm nói, hạn chế giao tiếp bằng mắt, ít tương tác xã hội, có hành vi lặp lại hoặc khó thích nghi với môi trường, trẻ cần được đánh giá chuyên sâu hơn.
Cha mẹ không nên tự kết luận trẻ mắc tự kỷ chỉ dựa vào một biểu hiện vận động duy nhất.
Đi Nhón Chân Ở Trẻ Tự Kỷ Có Ảnh Hưởng Đến Sự Phát Triển Không?
Trong một số trường hợp, đi nhón chân chỉ xuất hiện tạm thời và trẻ vẫn có thể đặt gót chân xuống đất bình thường thì thường không gây ảnh hưởng nghiêm trọng.
Tuy nhiên, nếu kéo dài trong nhiều năm, trẻ có thể gặp các vấn đề như giảm độ linh hoạt của cổ chân, căng gân Achilles, ảnh hưởng đến tư thế đứng hoặc làm thay đổi dáng đi.
Một số trẻ cũng có thể gặp khó khăn khi tham gia các hoạt động vận động như chạy, nhảy hoặc chơi thể thao do hạn chế về khả năng giữ thăng bằng và phối hợp cơ thể.
Cha Mẹ Nên Làm Gì Khi Trẻ Thường Xuyên Đi Nhón Chân?

Khi nhận thấy trẻ đi nhón chân thường xuyên, cha mẹ nên quan sát thời điểm xuất hiện hành vi, tần suất xảy ra và những biểu hiện đi kèm.
Nếu trẻ chỉ thỉnh thoảng đi nhón chân nhưng vẫn có thể đặt gót chân xuống sàn khi được nhắc, cha mẹ có thể tiếp tục theo dõi sự phát triển của trẻ.
Trong trường hợp trẻ duy trì hành vi này trong thời gian dài, không thể đi bằng cả bàn chân hoặc có thêm dấu hiệu chậm phát triển, cha mẹ nên đưa trẻ đến bác sĩ nhi khoa phát triển, chuyên gia phục hồi chức năng hoặc chuyên gia can thiệp sớm để được đánh giá.
Việc xác định đúng nguyên nhân sẽ giúp trẻ nhận được phương pháp hỗ trợ phù hợp thay vì chỉ tập trung vào việc sửa dáng đi.
Phương Pháp Can Thiệp Đi Nhón Chân Ở Trẻ Tự Kỷ
Phương pháp hỗ trợ đi nhón chân phụ thuộc vào nguyên nhân và mức độ ảnh hưởng đến khả năng vận động của trẻ.
Nếu hành vi liên quan đến rối loạn xử lý cảm giác, hoạt động trị liệu có thể giúp trẻ cải thiện khả năng tiếp nhận và điều chỉnh phản ứng với các kích thích từ môi trường.
Trong trường hợp trẻ gặp khó khăn về vận động hoặc có dấu hiệu co rút cơ, vật lý trị liệu có thể được áp dụng nhằm tăng độ linh hoạt của cơ, cải thiện khả năng vận động cổ chân và hỗ trợ trẻ hình thành dáng đi phù hợp hơn.
Ngoài ra, chương trình can thiệp toàn diện cho trẻ tự kỷ vẫn cần tập trung vào các lĩnh vực quan trọng như giao tiếp, tương tác xã hội, hành vi và kỹ năng thích nghi. Khi trẻ được hỗ trợ phát triển toàn diện, một số hành vi lặp lại có thể giảm dần theo thời gian.
Khi Nào Cha Mẹ Nên Đưa Trẻ Đi Đánh Giá?
Cha mẹ nên đưa trẻ đi đánh giá nếu trẻ thường xuyên đi nhón chân sau 2–3 tuổi, không thể đặt gót chân xuống đất hoặc tình trạng này ảnh hưởng đến việc di chuyển hằng ngày.
Việc thăm khám cũng cần thiết khi trẻ có thêm các dấu hiệu như chậm nói, không phản ứng khi gọi tên, ít giao tiếp bằng mắt, hạn chế tương tác với người khác hoặc xuất hiện nhiều hành vi lặp lại.
Đánh giá sớm giúp xác định nguyên nhân của việc đi nhón chân, đồng thời phát hiện các khó khăn phát triển nếu có. Đây là cơ sở quan trọng để xây dựng kế hoạch hỗ trợ phù hợp cho trẻ.
Kết Luận
Đi nhón chân là một biểu hiện có thể gặp ở trẻ rối loạn phổ tự kỷ nhưng không phải dấu hiệu đặc trưng để chẩn đoán. Hành vi này có thể liên quan đến rối loạn xử lý cảm giác, khó khăn vận động hoặc các kiểu hành vi lặp lại.
Cha mẹ nên quan sát sự phát triển tổng thể của trẻ thay vì chỉ tập trung vào một biểu hiện riêng lẻ. Khi nhận thấy đi nhón chân kéo dài hoặc đi kèm các dấu hiệu bất thường khác, việc đánh giá và can thiệp sớm sẽ giúp trẻ cải thiện khả năng vận động, giao tiếp và thích nghi trong cuộc sống.




